CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN WWW.12A2.PRO.TC
Có một nơi mà chúng ta sẽ không bao giờ quên được, nơi đó thấm đẫm tình bạn, tình yêu thương thân thiết.. Nơi gắn bó mãi mãi với những kí ức đẹp nhất của thời học sinh yêu dấu...

Nơi đó là A2Pro

[12A2 THPT Đại Từ Thái Nguyên 2007 - 2010]

_____________________________

YOU ARE WELCOME TO 12A2.Pro.Tc
Vui lòng đăng nhập hoặc Đăng kí
để xem bài viết và No Ad

CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN WWW.12A2.PRO.TC

FORUM LỚP 12A2 THPT ĐẠI TỪ THÁI NGUYÊN NIÊN KHÓA 2007 - 2010
 
Trang ChínhTUngproGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Chào mừng bạn đến 4rum - chúc bạn vui vẻ
Top posters
admin
 
jessica_pro
 
IHoaVoKhuyet
 
hacker
 
fudu_tn
 
longtocgay
 
Rei.Lee
 
ghost_speed_audition
 
Liễu_Style
 
lagiotinhanh
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Liên Kết
Khoa học vui Trang Diễn Đàn
Xem Thành viên khác
Sửu Lý lịch
Trợ giúp
Tìm kiếm
Quảng Cáo

Bình chọn thầy cô yêu quý nhất ?

Cô Dân (Toán)
Cô liễu (Lí)
Cô Thu (Hoá)
Cô Hương (Văn)
Thầy Chiến (Địa)
Cô Hoà (TA)

Nhac+Shoutmix

Nhập số điện thoại :
+-
Ví dụ : +84 1656023697
Nội dung tin nhắn (160 ký tự) :



12A2 Pro
seller.credit's Avatar
Thống Kê


Tổng luợt xem:

Share | 
 

 Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
admin
Rồng Xanh
Rồng Xanh
avatar

Sở trường : IT
Yahoo : Life_style_online
Tổng số bài gửi : 371
Birthday : 10/04/1992
Join date : 09/01/2010
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất   4/4/2010, 09:53



- Hù!!!

- Khiếp, làm người ta giật bắn cả mình! Bảo làu nhàu khi bị Ngọc hù từ phía sau khi đang “bận” nhìn xa xăm.

- Đằng ấy làm gì mà trâm ngâm thế, tốt nghiệp thì đã đỗ rồi, thi ĐH thì cũng đã xong mà sao không chịu bỏ cái vẻ cụ già đi thía?! Ngọc vẫn luôn không thích cái vẻ xù xì của Bảo tý nào. Với Ngọc, sống là phải biết hưởng thụ, những cái đến thì sẽ phải đến cơ mà (cứ phải lo nhiều làm gì cho mệt ).

- Tôi biết rồi nhá. Hắn ta đang nghĩ cách để dành tiền mua cuốn Harry Potter mới đây mà. Ai bảo hôm trước đi nghỉ mát tiêu hết sạch tiền để dành rồi hehe! - Tiếng Vũ nhồm nhoàm từ dưới vọng lên.

- A, bắp rang bơ, ấy mua ở đâu thế? Miệng nói tay… cướp, Ngọc bốc ngay một vốc từ túi bắp của Vũ rồi chia cho Bảo một ít.






Bảo vứt mấy miếng bắp rang vào miệng: “Ông thì biết cóc gì! Truyện của người ta cả thế giới đều thích, chỉ có ông là chê bôi thôi”.

- Tôi có chê đâu? Vũ nhún vai. Tôi chỉ không thích mấy ông già đầu rồi còn thủ cuốn truyện ngồi trong xó, đọc rồi cười rúc rích như trẻ nít thôi, hehehe!

- Thôi, 2 cậu lại chuẩn bị đấu khẩu đấy! Ngọc vội vàng can ngăn như thường lệ. À, nhắc đến bắp rang mới nhớ, nghe bạn tớ báo phim “Truyện tình của chàng triệu phú” Hàn Quốc gì đó hay phết, tớ cũng phải đi xem thôi, hình như nó sắp hết chiếu rồi.

Vứt lại ngay đám bắp rang và Harry Potter, Bảo và Vũ lập ngay một kế hoạch… giống hệt nhau trong não là “Mời Ngọc đi xem phim”. “Để lâu … trâu hoá bùn”, 2 tên vội vội vàng vàng xuống nhà xách xe đi ngay lập tức, bỏ mặc cô bạn chơ vơ trên tầng thượng mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

Vừa bước chân ra khỏi nhà, Vũ và Bảo nhìn nhau đồng thanh: “Ông đi đâu đấy”? Rồi lại đồng thanh tiếp: “Tôi đi có tý việc” (sợ lộ ý đồ mà).






(Ảnh: Bảo: Gru, nó định đi đâu thế nhỉ?
Vũ: É, chả nhẽ nó lại thông minh giống mình?)


Vì phóng 2 con xe giống nhau, lại đi với tốc độ… Ma trận nên cả hai không tránh khỏi (lại) đụng nhau ở chân Vincom. “Huhuhu, hoá ra nó cũng đến nhanh như mình” - cả hai sợ hãi đồng thanh “Đừng nói là ông lên Mega đấy nhá”!

Không nói không rằng, hai tên nhanh chóng chạy về phía thang máy. Thôi rồi, kiểu này là nó định mời Ngọc đi xem phim đây, Vũ và Bảo cũng nghĩ, lòng sôi như lửa đốt.

Cả chạy như bay về phía quầy bán vé. Bảng chỉ số Powerful xém nổ tung, sợ lắm .
sohai sohai




Ấy nhưng mà đời rất trớ trêu…




Cuối giờ bán vé, cả rạp còn đúng 2 chiếc, mỗi người chỉ mua được 1 chiếc duy nhất, lấy đâu ra thêm 1 chiếc cho Ngọc đây hả trời???

Cả hai đau khổ, tim nhảy thình thịch suýt phải vào bệnh viện… Nhưng đây không phải lúc để đau tim, Vũ bắn luôn một tràng như súng liên thanh:

- Thôi, “Vé đã không chiều người” thì… người phải chiều vé. Giờ có đi mua ở rạp khác cũng không kịp nữa rồi. Giờ tôi và ông thi với nhau, ai thua phải cho người kia tấm vé để mời Ngọc đi xem. Chịu không”?



- Thi tóc đẹp với cả làm điệu là tôi không thi với ông đâu nhá!

- Lại nói xỏ nhau rồi. Hôm qua tôi vừa chôm được của đứa cháu bộ cờ vua, bây giờ tôi và ông về nhà, chơi đúng 5 ván, ai thắng nhiều hơn thì coi như thắng. Công bằng chưa?

- Tưởng gì, cờ vua thì tôi đâu có ngán ông, hehe! - Bảo cười lớn vì xưa nay mới chỉ thấy Vũ đánh cờ với đứa cháu… 8 tuổi, mà suốt ngày phải xin hoãn. Phen này thắng là cái chắc.

Ấy thế mà không ai biết được chữ ngờ. Chính bảo không tin nổi vào mắt khi thấy Vũ… xếp đúng vị trí của Tượng và Mã, chưa hết, nhờ chịu khó học đứa cháu (8 tuổi) mà Vũ cầm cự Bảo đâu ra đấy, 2 bên đấu nhau bất phân thắng bại. (híhí). study



Đánh cờ không biết ngày đêm


Mặc cho quần áo vứt tứ tung, đầu tóc bắt đầu bốc mùi, cơm nước không thèm ăn, 2 chiến sĩ vẫn “hành tỏi” nhau suốt cả đêm hôm đó mà không phân được cao thấp. Theo quan sát của người viết, không hẳn vì 2 người này tài sức ngang nhau, mà vì cả 2 đều chơi… bựa như nhau. Chỉ phòng thủ mà không thèm tấn công.

Sau một “Đêm kinh hoàng” mà bất phân thắng bại, tên nào tên ấy gầy xọp hẳn đi. Trong lúc mệt mỏi, Bảo đưa ra một ý tưởng vô cùng… “tối kiến”: thi chạy xem ông nào nhanh hơn. Cái này có ưu điểm là phân thắng bại nhanh, còn nhược điểm là ông nào thắng thì đừng hòng có sức mà đi xem phim.



Đặt cả 2 tấm vé xuống đất, đứng cách đúng 100m, 2 tên vào tư thế không khác gì Marion Jones. Tung hết tàn lực cuổi cùng, cả Vũ và Bảo cắm đầu về phía trước mà chạy. Không ai bảo ai, 2 tên phi thân về phía trước đặng vồ lấy 2 tấm vé. Uỵch!!!

Bụi mù mịt…

- Ui đau quá! Bảo xuýt xoa.

- 2 cậu làm gì mà bò lăn bò toài giữa đường thế này? - Giọng nói quen thuộc cất lên.

Chợt cả 2 ngước mắt lên. “Sao cái chân này nhìn quen quen ông ơi”, Vũ kéo Bảo flower







Trời đất ơi! Ngọc đi với anh chàng nào mà đẹp trai vãi!!! Hai tên đứng phắt dậy định “đánh ghen” với Ngọc thì…

- Giới thiệu với 2 cậu, đây là anh họ mình, Nam. Anh Nam mới từ Sài Gòn ra chơi. Còn đây là Bảo và Vũ, các bạn hàng xóm của em!

- Ơ thế 2 người cũng đi xem phim à? Vũ lắp bắp.





Anh Nam cười: “Uh, hôm qua Ngọc đòi đi xem phim Triệu phú gì gì đó, anh phải ra đây mua luôn vì hôm nay là buổi chiếu cuối cùng rồi mà. May sao mà mua được vé”!

- Ơ, thế 2 cậu cũng đi xem phim à? - Ngọc trố mắt khi nhìn thấy cả 2 đều cầm vé trên tay.

Chà chà, 2 cậu tình cảm gớm, rủ nhau đi xem phim cơ đấy!- Ngọc “bồi” thêm. Anh Nam chỉ cười còn 2 tên thì ngượng chín cả mặt, không có cái lỗ nào để chui xuống .

- Thôi, chúng ta cùng vào xem phim chứ! Đến giờ rồi. Anh Nam lên tiếng cứu cho 2 tên khỏi bị Ngọc chọc tiếp.

Đây có lẽ là lần đầu tiên Bảo và Vũ đi xem phim với một bạn… trai nên cả 2 tên rất là ấm ức. Nhưng dù gì thì gì, cả 2 đều toại nguyện là đi xem phim với Ngọc cơ mà. study






Câu chuyện kết thúc.

(Tự nhiên có tiếng xì xào).

- Đâu mà đã kết thúc.

- Kết thúc rồi mà.

- Uh nhưng mà khổ thân 2 bạn Bảo và Vũ thế?

- Uh nhỉ. Eo ôi, đời tàn nhẫn thế!!! Hí hí hí.


Cách Download tại diễn đàn:xem chi tiết
(chờ 5s rồi click vào - (ở góc phải - trên) để chuyển đến link mediafire)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Rồng Xanh
Rồng Xanh
avatar

Sở trường : IT
Yahoo : Life_style_online
Tổng số bài gửi : 371
Birthday : 10/04/1992
Join date : 09/01/2010
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất   4/4/2010, 09:59

Tập 2: Bán cá, làm nail. Em phải chọn!




Dậy! Dậy đi ông ơi! Đừng có ngủ nữa sắp chết hết cả lũ rồi!

Vũ đang phiêu du tận tít tầng mây nào đó th; giật mình thức giấc. Một con khỉ đeo kính đang dí sát mặt vào mặt Vũ, hoảng quá, dụi mắt ngó kỹ mấy cái thì hóa ra là… Bảo.

- Làm cái gì mà mới 10 giờ sáng ông đã làm ầm lên thế ? Cháy nhà hay nổ máy giặt à? – Vũ tỏ vẻ khó chịu, vừa nói vừa ngáp ngon lành.

- Tôi vừa xem điểm thi đại học trên mạng, cả hai thằng, khả năng là anh em mình trượt thẳng cánh cò bay rồi! Bảo hốt hoảng.

Vũ giật nảy người như bị điện giật: - Cái…cái gì ? Ông không…không đùa đấy chứ ? Mà có điểm thi đại học rồi sao ?

- Ông nghĩ tôi leo qua hai cái ban công sang tận đây chỉ để đùa ông à? Điểm thi có từ 4 hôm nay rồi, chẳng qua ông mải chơi mải đi nghỉ mát nên có quan tâm quái gì đâu!

Ném tung hết chăn gối, Vũ lao ngay xuống giường vấp ngã một cú đau điếng, cố nhịn đau bò đến cái máy tính. Ôi! Đúng rồi ông ơi! Xét theo điểm chuẩn của khoa năm ngoái thì tôi thiếu 1 điểm, ông thiếu 1,5! Ông bà bô tôi mà biết thì phen này tập xác định thật rồi!

Hai thằng nhìn nhau không nói được câu nào, bản giao hưởng số 8 của Bethoven tự dưng nổi lên.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Sáng ngày hôm sau, sớm hơn hôm trước: 10 phút 25 giây.


- Chị ơi pha cho bọn em 2 cốc nước lọc không đường nhiều đá, nhớ cho vào cốc uống rượu ấy nhé!

Vũ và Bảo “sáng sớm” đã hẹn nhau ở quán nước, mặt 2 tên rầu rĩ như mới mất sổ gạo.






- Tình hình bên ông thế nào? Vũ hỏi.

Bảo nói trong ấm ức: “Tối qua tôi thông báo với mẹ tôi trước, mẹ tôi báo cáo bố tôi, bố tôi nói với chị tôi, chị tôi kể lại cho con Milu nghe.
Nói chung cả nhà đều tỏ vẻ thất vọng vào tôi, bình thường bố tôi ăn khỏe nhất nhà thì hôm qua chỉ ăn có mỗi bát cơm, trong khi chị tôi đang ăn kiêng thì xơi đến 4 bát.

- Chỉ có thế thôi sao?

- Đâu chỉ có vậy, mẹ tôi cứ repeat liên tục cái điệp khúc “biết thế lúc đầu đừng có thi cái trường đấy, thi vào trường xyz có phải đỗ chắc rồi không! Bố tôi thì sợ mất mặt với mấy ông đồng nghiệp da mặt dầy ở cơ quan, còn chị tôi thì hứa sẽ giúp tôi mở một sạp bán cá trong chợ”.

- Thế còn con Milu ?

- Nó không thèm ăn bữa tối do tôi lấy.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


- Thế còn ông ? Đã nói với bố mẹ ông chưa ? Bảo hỏi lại.


- Hê hê rồi ông ạ! Ngược lại hoàn toàn với nhà ông luôn, bố mẹ tôi sau khi biết tôi có “triển vọng” trượt đại học đã tỏ vẻ vui mừng khôn xiết như thể Việt Nam vừa ghi bàn vào lưới Thái Lan vậy.

Bố tôi nói: “Bố đã bảo mày rồi, thi đỗ thế quái nào được mà cứ đú với thiên hạ hả con?” Mẹ tôi thì chỉ muốn liên hệ ngay với trung tâm tư vấn du học, ngay từ đầu bố mẹ tôi đã muốn tôi đi du học dù tôi chẳng muốn tẹo nào!






- Thế là ông khá hơn tôi rồi còn gì!

- Khá hơn cái quái gì! Ở bên ấy, “thân cô thế cô”, mà bố mẹ tôi không đầu tư nhiều tiền đâu, tôi sẽ phải làm thêm để sống, nghe bảo ra nước ngoài chỉ có làm nail vừa nhàn vừa có tiền thôi.

Nói rồi Vũ tưởng tượng ra cảnh mình ngồi co ro trong căn phòng lạnh lẽo, một tay cầm đũa gắp mỳ, một tay làm nail cho người ta. Cảnh tượng đó khẽ làm Vũ rùng mình lạnh gáy giữa cái nắng 38 độ C.

Trong khi đó, Bảo thì đang nghĩ đến cái tương lai đang chờ mình ở chợ cá.








- Ê em trai cho chị một con cá chép cắt làm 3 khúc nhé!

Bảo đang múa những đường dao thiện nghệ như Quan Công múa võ, từng nhát từng nhát chia con cá thành 3 khúc.

- Ôi chú em giỏi quá, còn trẻ mà tài cao! Nhưng sao lại phải đi bán cá thế này? Thôi đúng rồi trượt đại học phải không ? Bà khách béo ú với cái mồm cong tớn chế diễu.

Mất bình tĩnh, Bảo quát vào mặt bà ta: “Đây trượt đại học đấy, thì có làm sao không?” Vừa nói vừa chặt con dao thật mạnh xuống thớt. (giận khách chém thớt)

Bà khách hốt hoảng không nói lên lời, tay cứ chỉ vào cái thớt, Bảo ngó xuống thì không thấy con cá nhảy đâu mất, mà tay mình đã nằm dưới con dao rồi!!!

- Này Bảo! Ông đang nghĩ cái gì mà chăm chú thế?

Vừa nghe tiếng Vũ gọi Bảo giật mình, sờ lại tay, may quá tay mình vẫn còn nguyên.

Hai tên chẳng nói thêm lời nào nữa, tay cầm cốc nước lọc, mắt nhìn về một nơi xa xăm nào đó, cả 2 đang nghĩ đến tương lai của mình chẳng biết sẽ đi về đâu.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Ủa hai ông tướng sắp trưa rồi sao còn rảnh rỗi ngồi đàm đạo thế này!

Ngọc từ đâu xuất hiện làm cả hai tên giật mình, vội thu lại vẻ mặt chán nản một cách vụng về, tỏ ra không có chuyện gì.





- À! Hôm nay bọn tớ dậy sớm quét dọn vệ sinh khu phố ấy mà! Bảo chống chế.

- Bảo đúng là kẻ chẳng bao giờ biết nói dối, ấy nghĩ có thể lừa được tớ sao? Tớ biết hết rồi, các ấy đang lo sợ trượt đại học phải không? Lúc nãy mẹ Vũ có qua mời cả nhà tớ tối nay đến “ăn mừng” Vũ “sắp” thi trượt và chuẩn bị đi du học. Ngọc cười.

Nghe đến đây Vũ mặt đỏ bừng quay mặt đi chỗ khác, chắc đang tìm xem có cái lỗ nào để chui xuống không.



- Nói thật là các ấy không cần thiết phải bi quan đến thế đâu, tớ chưa biết điểm nhưng cũng chẳng dám chắc mình có đỗ hay không, nhưng tớ chẳng thấy lo lắng gì cả.

- Ngọc thì nói làm gì, ấy học giỏi gấp 3 lần của tớ và Bảo cộng lại chia hai tất cả trong ngoặc nhân thêm sáu, ấy thừa khả năng đỗ. Vũ chống chế.

- Nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra mà, học giỏi chưa chắc đã đỗ, với lại tớ nghĩ các ấy không nên đặt nặng vấn đề thi cử đến thế, không vào được đại học vẫn có thể học những ngành nghề khác cơ mà. Nhiều người chẳng được học hành tử tế sao người ta vẫn thành đạt đấy thôi…

Bảo cắt lời: “Quan trọng không phải là chuyện đó, cái chính là bây giờ bọn tớ rất ức chế! Bố mẹ tớ áp đặt lên bọn tớ, thấy con cái không đỗ được thì cằn nhằn, không cho bọn tớ được tự quyết định nữa, bắt bọn tớ phải thế này thế nọ, thật là không thể chịu được!

Câu chuyện chưa kết thúc ở đây…



Nhưng chúng tôi muốn chính các bạn sẽ viết đoạn kết cho phần này. Nếu bạn là Ngọc, bạn sẽ làm gì để trấn an hai kẻ chán đời này?


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Những người thực hiện:

Sáng tác + Biên tập: Chik Choè, Xiêu Nhân, Ween

Người mẫu:
Nguyễn Mai Ngọc: Ngọc xinh

Hoàng Anh Vũ: Vũ công tử

Lê Hoàng Bảo: Bảo cận


Cách Download tại diễn đàn:xem chi tiết
(chờ 5s rồi click vào - (ở góc phải - trên) để chuyển đến link mediafire)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Rồng Xanh
Rồng Xanh
avatar

Sở trường : IT
Yahoo : Life_style_online
Tổng số bài gửi : 371
Birthday : 10/04/1992
Join date : 09/01/2010
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất   4/4/2010, 10:04

Tập 3: Người mẫu hàng xóm









 




Đây là câu chuyện của tôi.

Câu chuyện được kể dưới danh xưng “Tôi” thể theo yêu cầu của tác giả Chik Choè. Tập truyện này có dài hơn 2 tập trước nhưng chắc chắn bạn sẽ không thấy thất vọng nếu đọc hết nó!





Tôi là Bảo, năm nay tôi 18 tuổi, cao 1m74 nặng 65 kg, thân hình hoàn toàn bình thường sức khỏe tốt. Tôi sinh ra trong một gia đình công chức, tôi có hai người bạn chơi thân từ thưở nhỏ, nhà của họ ngay cạnh nhà tôi.

Đã hơn 1 tháng từ ngày tôi nhận được tin mình trượt đại học, trong khi hai người bạn của tôi đều đỗ. Tôi đã vô cùng buồn chán, xấu hổ với mọi người, thất vọng vào bản thân mình.




Mỗi khi đi ra đường tôi chỉ muốn úp cái xoong inox lên đầu để khỏi ai nhận ra tôi, để không bị người ta hỏi: “Thi đỗ không ku?”

Gia đình tôi trong suốt thời gian đầu không khí thật căng thẳng, bố tôi mỗi buổi sáng trước khi đi làm đều lo sợ đến cơ quan bị bạn bè đồng nghiệp cười vào mũi, mẹ tôi tránh mặt các bà các cô hàng xóm, chị tôi hôm nào cũng đi làm từ sáng sớm và chẳng bao giờ về trước 11 giờ đêm, chắc để khỏi phải nhìn mặt thằng em vô tích sự.

Nhưng những điều đó vẫn không bằng sự mặc cảm với hai người bạn của tôi, nhìn họ vui mừng khi đỗ đạt tôi lại tự quở trách mình.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Tôi tự nhốt mình trong phòng, khóa thật kỹ cửa ban công và che kín rèm để hai đứa bạn không sang được. Nhiều hôm đêm khuya tôi đi lang thang trên con đường gần nhà, tay nhặt lá chân… đá vỏ chai nghĩ về tương lai đen mịt mờ đang chờ tôi phía trước.

Đúng là không nhục vì quá… nhục!

Nhưng đó là chuyện của quá khứ, xưa rồi diễm ơi! Thời gian trôi qua rồi mọi chuyện cũng sẽ lại quay về trạng thái ban đầu. Bố mẹ tôi đã dần chấp nhận sự “đau thương”, nhất là sau cái hôm bố tôi đi làm về “khoe” con của ông sếp bố tôi thi điểm còn thấp hơn tôi, “Thằng Bảo nhà mình vẫn giỏi chán!”

Chị tôi cũng không còn xa lánh tôi, mà còn hứa sẽ “tài trợ” cho thằng em ôn thi tiếp năm nữa. Nhưng điều mà tôi thấy vui nhất là hai đứa bạn thân đã không bỏ rơi tôi, thậm chí còn an ủi vực tôi dậy, sau này tôi mới biết hóa ra nhờ hai đứa chúng nó vận động phân tích mãi bố mẹ tôi mới thôi nghĩ đến chuyện tôi thi trượt.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)



Một buổi tối như bao buổi tối khác…

Cả nhà đang ngồi ăn tối, vừa xem TV vừa bình luận về vụ một ca sỹ bị fan hâm mộ đánh trúng xương mỏ ác khi đang biểu diễn trên sân khấu. Trong lúc mọi người đang cười nói vui vẻ thì tôi đứng phắt dậy tý làm đổ bát canh thịt gà dở ẹc mà chị tôi trổ tài nấu hôm nay.

- Con quyết định sẽ đi học nhiếp ảnh! (Tự nhiên có ánh chớp nổi lên ngoài cửa sổ - như phim ma)

Cả nhà tôi há hốc mồm bất động không nói được câu nào, bố tôi đang gắp một con tôm mới đưa đến mồm cũng dừng lại luôn. Tôi cứ đứng im dò xét thái độ của mọi người.

Nhưng cả nhà cứ bất động như thế tầm 5 phút, sau đó mọi người lại nói chuyện như chẳng có chuyện gì, bố tôi cho con tôm rang vào mồm nhai ngấu nghiến.

- Con không đùa đâu, con không muốn phí thời gian và tiền bạc ngồi thêm một năm nữa ở lò luyện thi, con muốn học một cái nghề để có thể sớm tự lập! Tôi bực tức nói.

Lần này thì không còn ai bất động nữa, nhưng không khí có vẻ căng thẳng, mặt mọi người từ hồng chuyển sang xám xịt, u ám và nặng nề. Ngay sau đó một phiên họp (chính xác là cãi nhau) được mở ra ngay trên bàn ăn.

Bố mẹ và chị xông vào can ngăn tôi, bên “đội khách” do đông người hơn đã lấn át tôi suốt cả “hiệp một”, mãi cho đến “hiệp hai” được bổ sung hai “trung vệ” Vũ và Ngọc ( tôi đã phím chúng nó sang thuyết phục cả nhà giúp tôi) “tỷ số” được cân bằng và cho đến “hiệp phụ thứ 2” thì cả nhà đành chịu thua trước “nhạc trưởng” Ngọc với tài ăn nói quá khéo léo, và “trung vệ cánh” kiêm “bơm vá” Vũ.

Bố mẹ đồng ý cho tôi được đi theo niềm đam mê của mình, còn chị tôi sẽ “chuyển khoản” số tiền dự định cho tôi ôn thi tiếp để tôi có thể mua một chiếc máy ảnh oách xà lách không kém gì mấy con máy…hàng chợ.

Buổi họp kết thúc, cả nhà bỏ đi xem phim để mình tôi lại với đống bát đũa ngập ngụa chưa rửa.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Trên tay tôi lúc này là một con máy ảnh “bờ rồ” Canon mua lại được từ một người quen, vốn là anh họ của thằng bạn học cùng cấp 2 với hàng xóm của chị là vợ của ông anh bạn chị tôi.

Vậy là tôi đã có “giấy phép” của gia đình, “súng ống” cũng đã đầy đủ, giờ chỉ còn tìm một studio vừa được học vừa được làm để “trao phân gửi thận” mà thôi.




Được sự giới thiệu của nhiều người, tôi đi hết studio này đến studio khác, nhưng họ đều từ chối ngay từ cửa khi biết tôi chỉ là một thằng oắt con mới vào nghề.
Đúng cái lúc tôi bắt đầu thấy chán nản thì hy vọng xuất hiện, một tờ giấy thông báo “tuyển nhiếp ảnh thời trang” của một studio kiêu hãnh nằm chình ình trên bức tường bẩn thỉu đầy những khoan cắt bê tông đập vào mắt tôi, đằng nào cũng lỡ đi rồi đi nốt, tôi chép miệng tự nhủ.

Nơi tôi tìm đến thật là xoàng xĩnh, không có vẻ gì là một studio chuyên nghiệp cả. Phải ngồi đợi đến 20 phút tôi mới được gặp ông chủ studio, một anh chàng không lớn tuổi hơn tôi là mấy, nhưng nhìn thật là bệ vệ và “hoành tráng”.

Tôi hỏi : - Em có thể chụp một bộ ảnh demo cho anh duyệt được chứ ?

Ổng trả lời : - Hãy! (kiệm lời, có nghĩa là “hãy làm đi!”)

- Em có thể mượn model của bên anh được không ạ?

- Tự! (tự túc đi em)

- Chẳng lẽ bên anh không có người mẫu nào sao?

- Mỗi! (mỗi một đứa, không cho mượn đâu)

- Vậy em sẽ về chuẩn bị sớm, chào anh ạ!

- Lướt! (Lướt đi cho nước nó chong)

Khi được tôi kể lại, Vũ và Ngọc đã nhảy dựng lên vui mừng như thể chính tụi nó chứ không phải tôi tìm được nơi thử việc vậy.




Nhưng ngay sau đó là thử thách mới, tôi cần phải tìm được vài model cho những tác phẩm của mình, thật chẳng đơn giản chút nào.




Ngày ngày ngồi lướt web, nghiền ngẫm các tạp chí thời trang, tôi đã lọc ra một số các “chân dài” mà tôi rất ưng ý. Nhưng khi tìm đến họ tôi mới ngã ngửa ra vì con số cat xê trên trời mà họ chưng ra.




Không có tiền để thuê model, tôi lại lâm vào cảnh bế tắc tập… mấy rồi chứ phải tập 2 (của CCTY) nữa. Dĩ nhiên tôi chẳng qua mắt được hai đứa bạn thân, tụi nó lại động viên tôi lần nữa và cùng tôi tiếp tục tìm kiếm những người mẫu “hợp túi tiền” hơn.

Một buổi sáng đẹp trời khác, tôi ngồi trên tầng thượng bâng quơ cầm máy chụp lung tung, bỗng nhiên Vũ và Ngọc từ đâu xuất hiện tươi cười hớn hở.

- Bảo ơi! Bọn tớ đã tìm được người mẫu cho ấy rồi! Cả 2 đồng thanh.
Tôi nghe mà xúc động tý đánh rơi máy (thì vỡ mồm): Đâu! Là ai!

- Đang đứng ngay trước mặt ấy đây nè! Ngọc cười. Nói xong cả hai đứa cùng đứng tạo dáng trước mặt Bảo.




Đến lúc này tôi mới ngã ngửa ra, tại sao mình lại phải mất công đi tìm người mẫu khi mà đã có hai đứa bạn “ngon lành” thế này nhỉ ? Chẳng cần nói thêm, tôi đưa máy lên tách liên tục, còn Vũ và Ngọc thì tỏ ra mình chẳng thua kém bất cứ một model chuyên nghiệp nào (có lẽ là nhờ mọi khi hay “tự sướng” nhiều).







                                (¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Và kết cục ra sao chắc tôi chẳng cần phải nói các bạn cũng hiểu rồi nhỉ! Tác phẩm của tôi thành công trên mức dự kiến, tôi đã được nhận đi làm.

Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây, nhưng điều mà tôi muốn nói tới không phải là sự thành công của bản thân tôi mà là tình bạn đáng quý mà tôi có đuợc.

Nhờ có hai người bạn thân mà tôi đã vượt qua được nỗi thất vọng trượt ĐH, nhờ có họ mà gia đình tôi đồng ý để tôi đi trên con đường riêng của mình, và cuối cùng cũng vẫn là họ - những người đã luôn động viên và giúp đỡ tôi trên con đường đó.

Tình bạn thật là đáng quý!

Bật mí của Ngọc và Vũ:

Nghe bảo kể thì đơn giản thế thôi, chứ ngoài việc động viên Bảo, chúng tớ còn phải lên mạng nghiên cứu đủ các style trẻ bây giờ để cố vấn cho Bảo đấy ạ!






Cách Download tại diễn đàn:xem chi tiết
(chờ 5s rồi click vào - (ở góc phải - trên) để chuyển đến link mediafire)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Rồng Xanh
Rồng Xanh
avatar

Sở trường : IT
Yahoo : Life_style_online
Tổng số bài gửi : 371
Birthday : 10/04/1992
Join date : 09/01/2010
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất   4/4/2010, 10:08

Tập 4: Chiến dịch Cafe "đánh lẻ"









Một buổi chiều cuối mùa hè nắng vàng và yên tĩnh…

Flames to dust
Lovers to friends
Why do all good things come to an end
Flames to dust
Lovers to friends
Why do all good things come to an end
come to an end come to an
Why do all good things come to end?
come to an end come to an

Why do all good things come to an end?
 
 
Ngọc vừa hát đoạn điệp khúc All Good Things vừa lướt web xem thông tin làm thêm.

Số là sau khi có kết quả thi Đại học, 2 ông bạn quý đã có việc làm thêm (Bảo làm nhiếp ảnh, còn Vũ… ở nhà phụ mẹ trông đám trẻ con – mẹ Vũ nghỉ hưu nên ở nhà nhận trông trẻ), Ngọc cũng thấy bứt rứt khi cứ ở nhà chơi suốt thế này.

Trong lúc Ngọc vẫn đang dí mắt vào màn hình laptop của bố thì Bảo đã lò dò đằng sau và: Hù!!!

Ngọc bị giật mình sợ quá hất thẳng cả… cốc nước chanh đang uống vào mặt Bảo.
- Ôi Bảo!!! Tớ xin lỗi. Ngọc tỏ vẻ đầy tội lỗi.

- Không sao mà, dù sao tớ cũng đang… khát nước! Bảo nói, vừa cố gạt hết hạt chanh trên đầu và áo. – Cũng may mà ấy không uống nước mắm không thì đi con áo của tớ rồi!

- Thôi xin lỗi rồi mà! Ai bảo tự nhiên hù dọa người ta, mà ấy đi đâu suốt từ sáng đến giờ thế! Ngọc đánh trống lảng rồi đưa mấy tờ giấy ăn cho Bảo lau.

- Hehe, tớ qua báo ấy một tin vô cùng long trọng là tớ đã lĩnh tháng lương đầu tiên! Vừa nói Bảo rút ngay trong túi quần ra 1 cái phong bì gập đôi, ánh hào quang sáng lấp lảnh tỏa về nhiều phía (như kiểu bảo bối Đôrêmon).





Ngọc vỗ tay hoan hô và nhảy cẫng lên: Ladies and Gentlement! Hôm nay chúng ta có mặt ở đây là để trao khoản tiền lương đầu tiên cho nhà nhiếp ảnh gia siêu “pờ rồ” Bảo cận!

Xin anh cho biết cảm xúc của anh lúc này! Ngọc cầm điện thoại giả làm micro đưa về phía Bảo, như thể một MC vậy.

- Tôi cảm thấy vô cùng xúc động với “phần thưởng” này. Qua đây, tôi xin được gửi lời cảm ơn đến gia đình, những người bạn của tôi, cả con Milu nhà tôi nữa, những người đã luôn bên cạnh động viên khích lệ và cả mắng nhiếc, sỉ nhục tôi trong thời gian qua, một lần nữa xin cảm ơn!!!

Hai đứa cùng vỗ tay và cười ầm ĩ như hai đứa trẻ con. Bảo bèn tranh thủ ngay dịp may hiếm có: “Tớ mời ấy chiều mai đi uống nước ở Gloria coi như ăn mừng nhé”!

- Chơi sang thế! Nói vậy chứ tất nhiên là Ngọc đồng ý rồi. Thế ấy đã mời Vũ chưa?

- Ơ… để lát nữa tớ qua nó. Trong đầu Bảo chợt nghĩ, chẳng mấy khi mời được Ngọc đi chơi thế này, tự nhiên mời Vũ đi để nó phá đám à! Hừm, ta phải tính mới được.

Tất nhiên không phải vì Bảo ky bo hay hẹp hòi, chỉ là anh chàng tự nhiên láu cá muốn một lần “ăn mảnh” với cô bạn thân thôi, còn Vũ thiếu gì dịp mời.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)

Ngửa mặt lên trời cười liền trong vòng 5 phút. Nếu ai mà có mặt trong phòng Vũ lúc này thì 100% khẳng định là Vũ bị điên!!!



 


Đây là hậu quả sau cuộc trò chuyện trên sân thượng với Ngọc vừa xong.

Chà chà, Bảo nói với Ngọc là có mời cafe mình mà đến giờ này chưa thấy có nhời gì cả! Chắc chắn là dở trò “đánh lẻ” với Ngọc đây!

Grừ!!! Ngay lập tức, Vũ lấy một tấm giấy ra, vẽ vẽ viết viết chằng chịt như tấm bản đồ.

- Ha ha, xong rồi, ta đã lập xong chiến dịch phá rối vụ “đánh lẻ” nghiệt ngã này!

Bảo ơi! Ông không thể trách tôi được! Ai bảo thích “bơ phớt” bạn cơ, muốn tranh thủ à? Không dễ đâu! Vũ cười vẻ đầy nham hiểm.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Chiều ngày hôm sau.

Vũ nép sát vào tường nhà mình ngó sang nhà Bảo. Xem nào, thường thì khi dắt xe ra, Bảo sẽ dựng xe ngoài cửa. Kế đó, chạy vào nhà tắt đèn - hết khoảng 10 giây, mở tủ lấy chìa khoá mất thêm 7 giây nữa, vị chi là mình chỉ có 17 giây để hành động.

Tiếng cạch cổng và tiếng dựng chân chống xe. Vũ liếc đồng hồ, lộn liền 3 vòng như điệp viên mất… 10 giây (trong khi chạy thì chắc chắn là nhanh hơn). Nhanh như cắt, Vũ thò tay mở van lốp trước xe của Bảo rồi nhanh chóng… chạy về nhà.





- Trời đất ơi, sao tự nhiên xe lại hết sạch cả hơi thế này! Nghe tiếng Bảo kêu, Vũ cười thầm “Thế là xong bước một rồi”!

Bảo lếch thếch dắt xe ra đầu ngõ để bơm lốp, nhưng đâu có ngờ ông bơm xe hay ngồi đầu ngõ đã bị Vũ “điều” đi chỗ khác bằng cách “nhờ” sang nhà người quen để vá xe.

- Trời ơi là trời, sao mà đen đủi thế này! Bảo ức muốn khóc, (lại) dắt xe lếch thếch về nhà cất rồi tính ra bắt xe ôm.

Trong lúc Bảo cất xe, Vũ nhẹ nhàng dắt xe ra, phóng thẳng đến Gloria nơi hẹn Ngọc. “Bảo ơi là Bảo, ông đừng có mơ bắt được xe ôm, ông xe ôm cũng được tôi mời đi chở khách rồi, ít nhất nửa tiếng nữa mới về cơ. Tôi ra café với Ngọc đây. Hê hê hê”!


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


- Một buổi chiều cuối hè, nắng nhẹ và mát mẻ! Còn gì thú vị hơn là được bạn mời đi café, nhất là tại Gloria Jeans cơ chứ! Vũ mơ màng nhấm nháp ly café.

- Vũ làm gì mà cứ như nhà thơ thế. Mà chủ trì chưa đến Vũ đã gọi đồ uống rồi à! Vô duyên! Ngọc nhíu mày.

- Kệ tớ, tháng lương đầu tiên của ông bạn thân, tớ phải tỏ “lòng thành” chứ. Mà sao mãi không thấy Bảo đến nhỉ?

- Uh. Ngọc nhìn đồng hồ, - Trễ 10 phút rồi còn gì. Để tớ thử gọi điện xem sao.

- Thôi! Tớ nghĩ là tắc đường thôi. Cậu ta đến ngay bây giờ ý mà!

Trong bụng Vũ cười thầm: “Chạy bộ từ nhà ra Gloria phải mất ít nhất 15 phút, đến muộn là phải thôi hê hê hê!




Đáng đời lắm!


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


Nhác thấy bóng Bảo chạy bộ ở xa, Vũ đứng dậy: “Tớ vào WC tý nhé”!

Vũ đứng đón sẵn ở cửa ra vẻ ân cần: “Xe pháo đâu mà chạy bộ mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này”!

Bảo lau mồ hôi trên trán ngạc nhiên: “Ơ, sao ông lại ở đây”?





- Ah, tôi có việc đi ngang qua đây, thấy Ngọc ngồi trong Gloria, vào hỏi thì Ngọc nói là ông định mời 2 bọn tôi đi ăn khao tháng lương đầu tiên. Mà sao không thấy ông nói với tôi nhỉ”?

- Ah, thôi chết! Tôi quên đấy! Dạo này nhiều việc quá nên hay quên. Tôi có định sang nhà ông nhưng không thấy ông ở nhà nên nhắn tin, thế ông không nhận được tin nhắn à? (Nói dối lè lè)

- Không hề! Thôi, dù sao tôi cũng thoát được một buổi thay bỉm cho trẻ con, nào ta vào với Ngọc đi!

Cả 2 rẽ vào WC trước, trong đầu Bảo rối ong ong. Tức thật, vụ này chắc chắn là Vũ bày ra chơi mình đây mà.

- Ê trong WC có con gì đen đen ngọ nguậy dưới bồn cầu kìa? Bảo thốt lên.

- Đâu? Đâu? Vũ chạy vào ngó (thế mà cũng tin được) thì… Sập! Crack!

- Này ông làm gì thế, sao lại nhốt tôi trong WC thế này?





- Vũ ơi là Vũ, tôi chơi với ông từ nhỏ chả lẽ tôi lại không nghĩ ra trò xì lốp là của ai sao? Báo hại tôi phải chạy bộ cả cây số để đến đây, mệt gần chết! Bảo vừa nói, vừa lấy cây chổi cài cửa bên ngoài lại.

- Này, đấy là ông dở trò “đánh lẻ” ra trước chứ. Thả tôi ra mau!

- Hê hê, đợi tôi và Ngọc café xong đã nhé! Ông cứ ở đó tầm tiếng đi, sẽ có người đến mở cho ông he he he! Bảo cười đắc thắng.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


- Một buổi chiều cuối hè, nắng nhẹ và mát mẻ! Còn gì thú vị hơn là café với Ngọc chứ nhỉ! Nhất là tại Gloria Jeans nữa chứ! Bảo mơ màng nhấm nháp ly café.

- Uh, mà sao Vũ đi mãi chẳng thấy quay lại nhỉ? Ấy có gặp Vũ ở ngoài kia không? Ngọc hỏi.

- Ah, tớ không gặp. (Cứ ở trong WC mà chờ đi nhé, ai bảo bắt tôi chạy bộ phờ cả râu- Bảo cười thầm).

- Hay để tớ gọi điện cho cậu ấy nhé!

- Thôi, tớ nghĩ là cậu ấy có việc bận gì đó. Cứ kệ đi, nếu Vũ không quay lại thì để hôm khác tớ mời Vũ riêng cũng được.


(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)(¯`•°¨*¤-(¯`°•-uN-•°´¯)-¤*¨°•´¯)


- Hôm nay vui quá, chỉ tiếc là không có Vũ nên cứ thấy thiếu thiếu gì đó. Ngọc nói. Hay mua một chiếc bánh ngọt về cho Vũ nhé!

- Được thôi! Bảo tán thành. – Chị ơi gói cho em một bánh mang về, tính tiền luôn cho bọn em.

Cầm tờ hóa đơn trên tay, Bảo rút ví ra nhưng…



Ví??? Đâu rồi?

Quái thật, cái ví đâu rồi! Sờ lại các thể loại túi, không thấy…

Chết rồi! Làm sao bây giờ?!! Bảo hoảng thực sự, cái ví của Bảo đã không cánh mà bay mất tiêu, mồ hôi đầm đìa, mặt chuyển sang xám xịt. – Ôi ví của tôi đâu mất rồi!!!

Các bạn có biết ví của Bảo đang ở đâu không?



Đáng đời ông lắm. Thích “đánh lẻ” nữa không!!!


Cách Download tại diễn đàn:xem chi tiết
(chờ 5s rồi click vào - (ở góc phải - trên) để chuyển đến link mediafire)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất   

Về Đầu Trang Go down
 
Câu Chuyện Tình yêu - Bộ truyện được Teen Việt xem nhiều nhất
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN WWW.12A2.PRO.TC :: ²♥² _ Chém gió Bang_ ²♥² :: Love Stories-
Chuyển đến