CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN WWW.12A2.PRO.TC
Có một nơi mà chúng ta sẽ không bao giờ quên được, nơi đó thấm đẫm tình bạn, tình yêu thương thân thiết.. Nơi gắn bó mãi mãi với những kí ức đẹp nhất của thời học sinh yêu dấu...

Nơi đó là A2Pro

[12A2 THPT Đại Từ Thái Nguyên 2007 - 2010]

_____________________________

YOU ARE WELCOME TO 12A2.Pro.Tc
Vui lòng đăng nhập hoặc Đăng kí
để xem bài viết và No Ad

CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN WWW.12A2.PRO.TC

FORUM LỚP 12A2 THPT ĐẠI TỪ THÁI NGUYÊN NIÊN KHÓA 2007 - 2010
 
Trang ChínhTUngproGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Chào mừng bạn đến 4rum - chúc bạn vui vẻ
Top posters
admin
 
jessica_pro
 
IHoaVoKhuyet
 
hacker
 
fudu_tn
 
longtocgay
 
Rei.Lee
 
ghost_speed_audition
 
Liễu_Style
 
lagiotinhanh
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Liên Kết
Khoa học vui Trang Diễn Đàn
Xem Thành viên khác
Sửu Lý lịch
Trợ giúp
Tìm kiếm
Quảng Cáo

Bình chọn thầy cô yêu quý nhất ?

Cô Dân (Toán)
Cô liễu (Lí)
Cô Thu (Hoá)
Cô Hương (Văn)
Thầy Chiến (Địa)
Cô Hoà (TA)

Nhac+Shoutmix

Nhập số điện thoại :
+-
Ví dụ : +84 1656023697
Nội dung tin nhắn (160 ký tự) :



12A2 Pro
seller.credit's Avatar
Thống Kê


Tổng luợt xem:

Share | 
 

 Có lẽ đã đến lúc phải để mùa đông qua…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
jessica_pro
Rìu Vàng Đôi
Rìu Vàng Đôi
avatar

Sở trường : hat karaoke
Yahoo : kandy_conangngongao
Tổng số bài gửi : 26
Birthday : 16/02/1992
Join date : 01/05/2010
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Có lẽ đã đến lúc phải để mùa đông qua…   6/6/2010, 22:51

Cậu ấy thích tớ. Tớ cảm nhận được điều đó vì ánh mắt cậu ấy nhìn tớ cũng giống như ánh mắt cậu dành cho tớ, ngày xưa…

Khi cậu nói lời chia tay là lúc thành phố chớm chút gió đông. Khi cậu nói lời chia tay, tớ không khóc, không níu kéo cũng không oán trách. Khi cậu nói lời chia tay, tớ đã mỉm cười.
Khi cậu nói lời chia tay, tớ không khóc vì nước mắt đã đóng băng trong tim, thời gian như ngừng trôi xung quanh tớ, mây đen mùa đông như bao phủ lên riêng mình tớ. Lúc ấy tớ chợt nhận ra tớ thích cậu nhiều hơn tất cả những điều tớ từng thích ở trên đời.
Tớ thích cậu nhiều hơn cả món bánh mì nướng mật ong nóng giòn giữa một chiều đông se lạnh. Tớ thích cậu hơn cả những tối mùa hè phóng xe trên đường để hít đầy một phổi cả gió bụi lẫn niềm vui. Tớ thích cậu hơn cả thú vui vĩ đại nhất của đời tớ đó là vừa ăn ô mai sấu vừa nghiền ngẫm truyện tranh. Tớ thích cậu nhiều như thế đấy…
Khi cậu nói lời chia tay, tớ không một lần níu kéo vì tớ nhớ cậu từng nói rằng tình yêu cũng giống như những đợt gió mùa đông bắc, dù lặng lẽ hình thành, ồn ào kéo đến hay bất ngờ xuất hiện thì đến một lúc nào đấy cũng phải tan biến. Chẳng có gì là vĩnh viễn cả.

Ánh mắt cậu ấy nhìn tớ cũng giống như ánh mắt cậu dành cho tớ, ngày xưa…

Nếu thật tình cảm của cậu là một đợt gió mùa đông bắc, tớ muốn sống mãi với thứ thời tiết ngọt ngào ấy. Nhưng có lẽ không thể được phải không, vì tớ cũng chỉ là đứa con gái bình thường. Tớ ước mình có 72 phép thần thông quảng đại để có thể hô phong hoán vũ. Để có thể giữ mãi những đợt gió mùa đông bắc cho riêng mình.
Khi cậu nói lời chia tay, tớ không hề oán trách vì cậu đã đem đến cuộc sống vốn bình lặng của tớ nhiều hương vị mới. Mùa xuân ấy tình cảm của tớ lớn lên mỗi ngày còn nhanh hơn cả thứ cỏ mật gặp mưa phùn. Mùa hạ, tớ không quên được nụ hôn đầu tiên nồng ấm như ánh mặt trời.
Mùa thu, tớ thấy bóng mình trong đôi mắt cậu, vàng rực dưới nắng chiều. Còn mùa đông này, lần đầu tiên tớ cảm nhận được rằng mùa đông ở xứ nhiệt đới lại có thể lạnh đến thế. Tớ lạnh lắm. Lạnh đến buốt giá cả tâm hồn. Lạnh đến tê tái cả cõi lòng khi cậu đi bên người con gái khác, lướt qua tớ như một kẻ xa lạ.
Khi cậu nói lời chia tay, tớ đã mỉm cười. Tớ cười vì hóa ra tớ chẳng hiểu chút gì về tình yêu. Tớ vẫn cứ tưởng rằng tình yêu, giống như trong những câu chuyện cổ tích ngày xưa bà vẫn kể hay những cuốn truyện tranh thiếu nữ mà bây giờ tớ vẫn đọc, sẽ là vĩnh cửu.
Tớ vẫn tưởng mỗi người khi sinh ra đều có một nửa duy nhất của mình, để tìm kiếm, để yêu và trân trọng suốt cuộc đời. Nhưng có lẽ cậu đã đúng, như cậu vẫn luôn đúng trong tất cả những lần tranh luận giữa chúng ta. Chẳng có gì là vĩnh viễn cả…
Tớ cảm thấy tình cảm như một cốc nước, dù có đầy đến đâu, nếu cứ uống mãi, uống mãi mà không rót thêm vào thì cũng đến lúc cạn khô. Tình cảm tớ dành cho cậu có lẽ cũng đang cạn khô đi theo thời gian.
… Cậu ấy thích tớ. Tớ cảm nhận được điều đó vì ánh mắt cậu ấy nhìn tớ cũng giống như ánh mắt cậu dành cho tớ, ngày xưa

Tớ không quên được nụ hôn đầu tiên nồng ấm như ánh mặt trời.

Hôm nay cậu ấy đưa tớ đi chơi. Cậu ấy gọi cho tớ thức uống tớ yêu thích trước cả khi tớ kịp nhớ ra mình thích thứ gì. Tớ đã rất vui cho đến khi cậu ấy kể một chuyện cười. Tớ bật cười khe khẽ mà trái tim thì òa khóc vì hóa ra câu chuyện ấy cậu đã từng kể cho tớ, những 3 lần.
Chiều nay rốt cuộc cậu ấy đã tỏ tỏ lòng mình với tớ. Cậu biết không, ánh mắt cậu ấy thật chân thành và giọng nói thật dịu dàng. Thế mà tớ chẳng thể trả lời cậu ấy vì tớ bỗng bật cười. Tớ cười vì tớ chợt nhớ đến dáng vẻ vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu của cậu khi nói với tớ những lời này. Cậu ấy hơi giận nhưng vẫn kiên trì đưa tớ về nhà sau mỗi buổi học, chăm sóc tớ rất dịu dàng. Có đôi khi tớ đã cảm thấy hơi nhớ cậu ấy rồi đấy.
Hôm nay khi tớ dừng lại nói chuyện với người bạn cũ gặp trên đường, tớ bất ngờ nhận ra vẻ mặt cậu ấy thoáng chút gì vừa như giận hờn lại vừa như lo lắng. Và cậu ấy đã im lặng suốt cả quãng đường về. Tớ thấy rằng một chút hờn ghen dường như làm cho khí trời cũng ngọt ngào hơn lên. Có phải tớ đang thích cậu ấy nhiều thêm mỗi ngày?
Chiều nay cậu ấy đến muộn hơn mọi lần. Tiết trời đã bớt âm u mặc dù cái lạnh vẫn làm người ta e ngại. Trong lòng tớ một nỗi sợ hãi mong manh như sương mù cứ vương vất mãi không tan. Liệu chuyện của chúng tớ có thể kéo dài được bao lâu? Nhưng vừa nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cậu ấy khi tiến đến bên tớ, tớ chợt nhận ra một điều: tớ đã trưởng thành.
Tớ đã không còn là con bé chỉ biết run rẩy đứng nhìn theo khi cậu dần rời xa. Tớ sẽ không mãi kiếm tìm thứ tình yêu trong cổ tích. Giờ đây, tớ đủ dũng khí để đón chờ tình yêu khi nó tới và bình thản tiễn đưa khi nó phải ra đi. Tớ sẽ không để quá khứ níu giữ bước chân và không để tương lai đe dọa nhịp đập trái tim mình. Tớ sẽ sống cho những cảm xúc của hiện tại và trân trọng những thời khắc quí báu này mà thôi.
Có lẽ đã đến lúc phải để mùa đông qua…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Có lẽ đã đến lúc phải để mùa đông qua…
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN WWW.12A2.PRO.TC :: ²♥² _ Chém gió Bang_ ²♥² :: Love Stories-
Chuyển đến